Trang chủ » Những sở thích oai ăm của teen Việt

Những sở thích oai ăm của teen Việt

(Ngày đăng: 22-01-2016 14:00:42)
icon facebook   icon google plus  
Chỉ số văn minh công cộng của teen Việt phải nói là cực kì thấp, cùng với đó là những sở thích cực kì oái ăm ở nơi công cộng. Ví dụ như bạn đã thấy thói quen đi siêu thị mua thật nhiều đồ chất lên xe đẩy hàng của siêu thị rồi bùm một phát chủ một nơi, xe đẩy hàng một nơi chưa.

Xe đẩy hàng Tia Sáng Mới

 

 

Văn hoá nơi công cộng có rất nhiều điều cần phải nói và rất nhiều điều cần phải tự biết. Tuy nhiên, một số bạn trẻ ở Việt Nam có thể không biết hoặc không muốn biết. Ví dụ như việt “tạo công ăn việc làm” cực kì oái ăm của các bạn trẻ khi đi siêu thị là mua thật nhiều đồ, chất đầy xe đẩy hàng rồi vô tư không tính tiền mà đi về, để gọi là tạo công ăn việc làm cho nhân viên.

Phải xếp hàng thứ tự ở nơi công cộng đã trở thành chuyện “nói, nói nữa, nói mãi” đến mức phải “nói lại từ đầu”. Chưa cần phải “lội” đến những nơi “hầm bà lằng” như trong siêu thị, nhà sách chi cho tốn công, chỉ cần nhìn vào cái bãi giữ xe ở các trường THPT là đã đủ rõ ngọn ngành rồi.

N.Nhân (lớp 11, trường N.C.T) thỉnh thoảng lại có dịp “uất hận” kể lại với bạn bè về cái lần mình bị “chà đạp” (đúng nghĩa đen) ngay tại bãi gửi xe của trường. Vừa mới thòng một chân trái xuống đất để trả tiền gửi xe, thì đã có một “nữ ninja” vù xe máy qua mặt, nhân tiện “chà” luôn hai cái bánh xe to càng lên trên cái bàn chân “vốn đã nhỏ, nay lại càng… nhỏ hơn” của Nhân, chỉ vì muốn đỗ xe được một chỗ tốt hơn. Chưa kể, nhìn cái bãi gửi xe xếp ngang, đỗ dọc như thế, giờ cao điểm, bạn nào muốn lấy xe ra cũng phải chịu khó ngồi “hút trà đá” đến cả tiếng là ít.

N.Minh (lớp 12, trường C.V.A) có một thói quen rất “trí thức”. Mỗi sáng Thứ bảy, Chủ nhật được nghỉ học, cô nàng lại “vác” cặp kính cận kéo lũ bạn đến các nhà sách, không quên thủ theo một cây viết, và hai ba tờ giấy trắng. Minh ngồi bệt xuống ngay quầy truyện tranh, say sưa đọc ké, thỉnh thoảng lại cười khúc khích. Hôm nào hứng chí quá thì dùng cây viết vẽ nguệch ngoạc vào quyển sách để... ghi chú. Có hôm, say sưa “nghiên cứu” thế nào mà Minh dựa hẳn vào kệ để sách, mồ hôi mồ kê nhễ nhại ướt cả chồng sách truyện, để rồi sau đó phải lấp liếm bằng cách tráo qua lại giữa các cuốn sách. Chẳng vậy mà gần như tất cả các nhà sách lớn nhỏ Minh đi qua đều để lại đằng sau đó những “cặp mắt hình viên đạn” của các anh chị nhân viên.

Nhưng có lẽ chưa ai có sở thích xả xì trét lạ kỳ như T.Hương (lớp 10A…, trường N.T.T). Mỗi lần “không thiết tha” với bài vở là mỗi lần các nhân viên trong siêu thị, nơi T.Hương đến lại một phen có dịp hùng hục làm việc. Chẳng là, Hương vô tư chất hàng đống bánh, kẹo, mì gói, đồ chơi, cho đến rượu, nước ngọt, nồi niêu xoong chảo… vào cái xe đẩy hàng kềnh càng dạo khắp một vòng siêu thị. Cho đến khi không thể chất nữa thì mới quay ngang, liếc dọc để tìm “bãi đáp” cho chiếc xe đẩy, rồi chuồn nhanh ra khỏi cửa. Báo hại các anh chị nhân viên vào cuối ngày phải đẩy xe lại từng gian hàng để xếp đồ lại vào chỗ cũ. Hương cần phải học nhiều lắm, mới có thể tăng chỉ số văn minh cá nhân lên tầm cao mới.