Trang chủ » Chiếc xe đẩy hàng của bà cụ nhặt rác nghèo

Chiếc xe đẩy hàng của bà cụ nhặt rác nghèo

(Ngày đăng: 12-08-2016 03:57:37)
icon facebook   icon google plus  
Tôi còn nhớ cái cảm giác vừa xúc động, vừa tủi, vừa ngưỡng mộ khi được bà ngoại kể nghe câu chuyện ‘Chiếc xe đẩy của bà cụ nhặt rác nghèo’.

 

Tuy bà lớn tuổi, nhưng hằng ngày vẫn đi nhặt rác kiếm sống, nuôi thân.  Bà hay ghé tiệm sửa xe gần nhà chơi, thỉnh thoảng vẫn biếu trà, bánh cho anh sửa xe và đồng nghiệp của anh. Một hôm chiếc xe đẩy của bà bị hỏng, bánh xe đẩy hàng không di chuyển được, đi lại rất khó khăn và tốn sức mà bà thì đã già, bà đẩy xe đến tiệm sửa xe, anh sửa xe phát hiện bộ phận đánh lửa (CDI) của chiếc xe bị hỏng, mà linh kiện này rất đắt, không biết giúp bà cụ tội nghiệp như thế nào, anh nói dối với cụ rằng bộ phận bu-gi trên xe bị hỏng, cần phải thay nhưng bu-gi chẳng đáng bao tiền, bà an tâm không cần phải lo lắng nhiều, chỉ lấy tiền sửa xe của bà bằng cái bu-gi.  Anh vừa nói xong, cụ đem hết số tiền trên người ra và lục lọi khắp người cố ý tìm kiếm thêm vài đồng bạc khác. Bà áy náy nói trên người  bà có ngần này, số còn lại ngày mai bà trả anh được không?

Ánh mắt  bà hiền hòa, thân thương và toát lên vẻ khuẩn cầu mong được chấp nhận. Nghe cụ nói, sống mũi anh cay cay thương cho hoàn cảnh của bà, lớn tuổi không sống cùng con cháu, phải tự kiếm sống, tự nuôi thân không ai chăm sóc lúc ốm đau, lúc gặp cảnh khó khăn như thế này và  anh nói với bà: ‘Không có gì đâu bà ạ’. Bà cụ đáp: ‘Làm người phải giữ chữ tín, thanh niên trẻ như cậu mở tiệm đâu phải chuyện dễ’. Anh cảm thấy  được tôn trọng và cảm kích một người sửa xe như mình. Câu nói giữ chữ tin của bà làm anh vô cùng xúc động và nhận ra bài học sâu sắc cho mình.

Trong cuộc sống, có những câu chuyện nhỏ nhặt như vậy chẳng đáng là bao như hạt cát trong sa mạc, như những mảnh li ti trang điểm cho bức tranh phố thị náo nhiệt nhưng nó mang một giá trị nhân văn rất cao, một chút suy ngẫm, một chút lắng đọng, một chút tĩnh lặng, một chút tình người